Vương Phi Hắc Đạo Chiếm Nhà Giữa

Vương Phi Hắc Đạo Chiếm Nhà Giữa-Chương 92


Trước Sau

Vương Phi Hắc Đạo Chiếm Nhà Giữa


Chương 92: Chương 89

Thế nhưng thiếu niên lại nói bọn họ rất tốt. . .

“Trở về nói cho tộc nhân, cách ngày phá vỡ phong ấn không còn xa.” Chu Tử Mặc lạnh nhạt mở miệng, khiến cả người thiếu niên quỳ xuống đất run lên, “Tạ. . . Tạ Hoàng!” Giọng nói của thiếu niên cực kì kích động, nhưng cũng làm cho tâm thần Chu Tử Mặc chấn động.

Tộc nhân và Tử Lan. . . Hắn chỉ có thể lựa chọn một! Bởi vì từ xưa tới nay sứ mạng của tộc nhân chính là hủy diệt bốn tộc khác, Nhân tộc, Thú Tộc, Ngư tộc, Mộc tộc!

Thân là truyền nhân Thú Hoàng và Ngư Hoàng, là tồn tại bọn họ muốn hủy diệt đầu tiên.

Mà rõ ràng hắn không thể nhìn bọn họ hủy diệt Tử Lan, cho nên. . . Thật sự là một vấn đề phức tạp rối rắm!

“Hoàng, ngài phải tự chăm sóc kỹ lưỡng, chúng ta sống ở trong sơn động rất an toàn, ngài không cần phải gấp gáp tới cứu chúng ta. Nhất định phải bảo vệ tốt sinh mạng của mình, Hoàng, ta về đây.” Bóng dáng thiếu niên theo lời nói kích động của hắn mà dần dần nhạt đi.

Cho đến khi bóng dáng của hắn hoàn toàn biến mất ở trước mặt của Chu Tử Mặc, dung nhan lạnh nhạt của Chu Tử Mặc đột nhiên trở nên dữ tợn.

“Không. . . Ta tuyệt đối sẽ không cho các ngươi ra ngoài!”

“Tộc nhân, tộc nhân đã chờ đợi một ngàn năm. . .”

“Tử Lan. . . Sau khi bọn họ đi ra sẽ thương tổn Tử Lan, ta không cho phép sự xuất hiện của bọn họ, nhưng. . .”

. . . . . .

Chu Tử Mặc khổ sở ôm đầu mình, một bên là nữ nhân hắn yêu tha thiết nhất, còn bên kia là tộc nhân trung thành của hắn, hắn không biết mình nên lựa chọn như thế nào! Hắn thậm chí còn không biết con đường tương lai của mình nên đi như thế nào!

Mang theo Tử Lan rời khỏi nước Chu, dọc theo đường đi để du sơn ngoạn thủy, hắn chỉ muốn ném loại trách nhiệm và lựa chọn này sau ót, nhưng. . . Thế nhưng hắn lại biết, bất kể hắn lựa chọn vứt bỏ như thế nào, sứ mạng trên vai cũng không rời đi một khắc nào.

Nhìn phương hướng của Tử Lan, ánh mắt Chu Tử Mặc bắt đầu từ từ sáng lên trở nên dịu dàng, dù cuối cùng hắn thật sự thả tộc nhân ra, chắc chắn hắn cũng không sẽ cho phép bọn họ giết chết Tử Lan!

Bởi vì Tử Lan sẽ trở thành hoàng phi của bọn họ.

Tử Lan, đời này ta cũng sẽ không buông tay.

. . . . . .

Khi Chu Tử Mặc mang Từ Hồng về, con mắt của Tử Lan đang nhìn phương hướng hắn rời khỏi, khuôn mặt thanh non của tiểu nhân tràn đầy ân cần khiến cho Chu Tử Mặc không nhịn được mềm lòng, cô gái nhỏ này thật đúng là khiến cho tâm hắn ấm lên.

Lúc này hắn cảm thấy hình như tương lai của mình trở nên sáng tỏ.

“Tử Lan.” Ngoắc tay với Tử Lan, Chu Tử Mặc bình thường không thích cười lại cười đến ấm áp như thế, làm cho bộ mặt những nam nhân khác ở đây nghi hoặc nhìn hắn, nam nhân lạnh lẽo này cũng có thể cười ấm áp như thế? Có phải ngày mai mặt trời không có ý định mọc lên từ phương đông không hả?

Được rồi, bọn họ càng muốn tin tưởng linh hồn dưới khuôn mặt tươi tắn kia không phải bản nhân Chu Tử Mặc!

“Chu Tử Mặc, mặt của ngươi bị rút gân sao?” Tiểu nhân nhân hấp ta hấp tấp chạy về phía Chu Tử Mặc, nhìn khuôn mặt tuấn dật của hắn từng chút từng chút lạnh xuống, ý thức được mình nói bậy Tử Lan khéo léo ngậm miệng mình lại.

Được rồi, nói bậy không phải là lỗi của nàng, nhưng là biết rõ nói bậy còn om sòm thì là nàng sai!

“Mặt ta không bị rút gân, ta chỉ vui mừng thôi.” diễnn.đm. lq-đ Thấy hình như mình chọc giận tiểu tử này, khuôn mặt trở nên lạnh đi của Chu Tử Mặc lại tràn đầy nụ cười ấm áp lần nữa, đưa tay xoa sợi tóc Tử Lan, ngửi mùi thơm ngát khẽ phù động trong mái tóc, Chu Tử Mặc cảm thấy cuộc sống của mình cũng không tệ lắm.

Nơi có Tử Lan thì có hạnh phúc của hắn.

“Vậy tiếp theo chúng ta đến nơi nào chơi đây?” Tử Lan nhìn thấy Chu Tử Mặc mỉm cười lần nữa, lại om sòm.

“Còn chơi hả, chúng ta nên về nhà.” Đã ra ngoài hơn một tháng, hơn nữa vấn đề mê mang nhất cũng được giải quyết, Chu Tử Mặc quyết định về nhà.

“A. . . Phải về nhà rồi sao?” Tử Lan nhăn khuôn mặt nhỏ nhắn, sao nàng lại cảm thấy mới ra ngoài đã phải trở về nhà? Nàng còn chưa có chơi đủ!

“Không cần lộ ra loại nét mặt bi thương này, lần sau chúng ta lại chơi tiếp.” Thổi mạnh lên sống mũi Tử Lan, Chu Tử Mặc cưng chìu mở miệng, với tiểu nhân nhân này mặc kệ như thế nào hắn cũng không muốn nàng đau lòng.

Hơn nữa chờ về sau khi Tử Lan gả cho hắn,


Trước Sau