Cô Vợ Giả Mạo Rất Thần Bí

Cô Vợ Giả Mạo Rất Thần Bí-Chương 399


Trước Sau

Cô Vợ Giả Mạo Rất Thần Bí


Chương 399: Ngoại Truyện 13.2

Điều làm cho Đông Lôi cảm động trước Cố Duy chính là hắn đã liều lĩnh cứu mạng cô.

Đông Lôi nhớ rõ, sau buổi tối hôm sự kiện kia xảy ra, hôm sau cô phải nằm lại để kiểm tra và điều dưỡng, ngày tiếp theo cô cảm thấy mình khỏe lên nhiều liền xin xuất viện.

Từ tối hôm đó, Cố Duy không hề xuất hiện lại.

Cô vừa cố kìm nén không gọi điện thoại cho hắn, vừa thất vọng: Hắn lại không hề đến thăm cô. . . . .

Thủ tục xuất viện đều do trợ lý làm.

Mẹ cô thì hỏi bác sĩ một số vấn đề cần chú ý khi về nhà, nhưng cô vẫn cảm thấy buồn, một mình xuống lầu trước.

Một nữ vệ sĩ đi theo.

Giữa đường, cô cảm thấy khát, muốn mua đồ uống, nhưng cô phát hiện mình không mang tiền, nữ vệ sĩ bèn xuất tiền ra trả.

Cô thẳng hướng nhà xe đi đến.

Lúc này, một chiếc xe bánh mì màu trắng phi thẳng đến chỗ cô đang đứng.

Cô cả kinh vội vàng tránh sang bên cạnh, ai ngờ kia xe lại đột nhiên dừng lại, hai người đàn ông che mặt nhảy xuống từ trên xe, khống chế cô kéo lên xe.

Cô muốn kêu cứu, miệng lại bị che.

Trong nháy mắt của xe khép lại, cô nhìn thấy Cố Duy vừa chạy theo vừa hét lớn:

“Buông cô ấy ra. . . . . .”

Sau đó, cô mất đi tri giác, thân thể cô bị những người đó tiêm thuốc mê vào.

Khi tỉnh lại, cô thấy mình đang ở trong một gian phòng đen kịt, tinh thần uể oải, chắc do hiệu lực của thuốc mê chưa hết.

Trong phòng có một người đàn ông, đang nghịch bật lửa, lạch cạch lạch cạch, đằng kia có một bó đuốc châm lửa lúc sáng lúc tối, chiếu vào khuôn mặt hắn làm cho mặt hắn có một loại quỷ dị không thể tả.

Cô phát hiện hai tay hai chân mình đều bị trói, cả người ướt đẫm có thể là vừa mới bị dội một chậu nước.

Bọn họ cô tỉnh dậy.

“Tỉnh?”

Kia nam nhân nhìn thấy cô trợn mắt, ba một cái cả phòng rực sáng.

Đông Lôi rốt cục thấy rõ ràng chính mình đang ở nơi nào.

Đây là một gian phòng ngủ trang hoàng rất đẹp, mặt khác trong phòng còn có bốn người đàn ông lưng hùm vai gấu nữa, một đám khuôn mặt dữ tợn, trông không giống người tốt

“Các người là ai? Sao lại bắt tôi?”

Cô cố gắng trấn áp cảm giác bất an hỏi:

Người đàn ông ngoại quốc, ước chừng bốn mươi tuổi, đi lên bình tĩnh nhìn thoáng qua, sau đó mặt không thay đổi xé rách quần áo trên người cô.

Xen lẫn tiếng vải rách là tiếng kêu kinh hoàng của cô:

“Anh muốn làm gì?”

Xương quai anh xinh đẹp lộ ra trong không khí, áo ngực tươi mát mơ hồ có thể thấy được.

Huyết sắc trên mặt như bị hút hết, cô rất sợ hãi khi thấy mấy người đàn ông trong phòng trong mắt đều lộ ra dâm đãng.

Nhưng cô không động đậy được, hai tay bị trói ra sau người, hai chân bị cố định vào nhau, cô bây giờ giống như dê non đang chờ bị làm thịt vậy..

“Cô là đàn bà, chúng tôi là đàn ông, cô nói xem, chúng tôi muốn làm gì?”

Người đàn ông ngoại quốc lấy một điếu thuốc lá, ôm ngực, nói:

“Các huynh đệ đã lâu không nếm mùi phụ nữ. Em gái của Thủ tướng đại nhân, như hoa như ngọc, nếu thao nhất định đã nghiền, các huynh đệ nói xem có đúng không?”

Nụ cười kia vô cùng độc ác đáng sợ.

Đông Lôi nhìn thấy kia một đám nam nhân đều xông tới.

Nếu nói không sợ, tuyệt đối là giả.

Đông Lôi từ nhỏ đến lớn không hề phải trải qua khiếp sợ, hãi hùng quá.

Cô chính là một đóa hoa nhỏ lớn lên trong sự vui vẻ lạc quan.

Đồng thời, cô cũng là em gái của Đông Đình Phong, tuy không phải anh em ruột thịt, nhưng tóm lại vẫn là em gái, từ nhỏ được anh trai che chở, mặc dù không có tâm cơ, nhưng cũng không phải ngu ngốc.

Nghe đoạn đối thoại của bọn họ, cô nhân ra, những người này hẳn là muốn nhằm vào anh hai. Có thể là mới đây anh hai đã đắc tội bọn họ.

Nói cách khác, hiện tại, cô chính là lợi thế trong tay bọn họ. Bọn họ hẳn là muốn lấy cô để đe dọa anh hai.

Dưới tình huống như vậy, mạng nhỏ tạm thời có thể có thể bảo trụ, nhưng nhục nhã kia, chỉ sợ trốn không thoát.

Cô kinh hãi thở gấp, nghĩ muốn lấy bất biến ứng vạn biến.

Cô tự nói với chính mình, không thể được, vừa mới lâm trận không thể rối loạn—— đây là chị dâu nói.

“Sách, nha đầu kia, thật sự ngoan ngoãn!”

Ngoài cửa, một người đàn ông đầu trọc đi vào, hai tay cài thắt lưng, nói với những người đó:

“Các huynh đệ, đến đến đến, cho cô ấy nhìn chúng ta một chút. . . . . . Đừng để người ta nghĩ làm mấy anh em chúng ta anh em đều là kẻ bất lực, người nhát gan. . . . . .”

Lời vừa nói xong, một tên béo ôm cái bụng như đang có chửa đi tới, vuốt cái mũi, tiến lên xem, sợ hãi than:

“Thân thể, thật sự là đẹp. . . . . .”

Hắn xoa xoa tay, vuốt mặt Đông Lôi:

“Sách, thật mềm mại, vừa trắng vừa mềm. Lão Đại, thật sự được thao sao?”

Hắn vừa sờ, làm cho cô dựng tóc gáy, ghê tởm cực kỳ, răng nanh kiềm không được bắt đầu đánh nhau.

“Tội gì không thao? Đông Đình phong bắt, giết chúng ta bao nhiêu người? Hủy đi bao nhiêu hàng hóa, tiền bạc của chúng ta. Hôm nay chúng ta sẽ cho hắn một bài học. . . . . . . Cậu, đi lấy cameras. . . . . . Sau khi xong việc, chúng ta sẽ truyền lên mạng để mọi người cùng biết. . . . . .”

Người đàn ông nước ngoài hạ xuống một câu, những người khác liền xông tới, một đám hưng phấn dâm dục giở trò.

Đông Lôi lúc này mới phát hiện chính mình sai lầm rồi, những người này căn bản không muốn lấy cô để giao dịch với anh hai, bọn họ chỉ là thuần túy muốn trả thù.

Cô cảm thấy mình sắp xong đời .

Đối mặt với một bàn tay đang sờ loạn trên người mình, cô không thể nhịn được nữa thét chói tai, muốn chạy trốn, nhưng lại không chỗ để trốn.

Cửa sau đột ngột mở ra, có người chạy tiến vào, vội gọi:

“Không xong rồi, không xong rồi . . . . . . Thư phòng bên kia cháy , mau cứu hoả a. . . . . .”

Đám đàn ông ngừng lại, quay đầu lại nhìn Lão đại của bọn họ, đợi mệnh lệnh.

“A Ba, cậu thao cô ta trước, tất cả những người khác đi cứu hỏa. . . . . Thực mẹ nó gặp quỷ. . . . . . Sao tự dưng lại cháy? “

Người đàn ông ngoại quốc hạ lệnh, miệng mắng một câu.

Cử mở ra đóng vào, đoàn người nối đuôi nhau ra ngoài.

Có người tên mập mạp kia một cước:

“Tiện nghi cho cậu được nếm thức ăn tươi. . . . . . Đúng rồi, cậu nhanh lên cho tôi. . . . . .”

“Biết rồi!”

Đông Lôi mở to mắt hoảng sợ, nhìn thấy bàn tay mập mạp tiến xuống phía dưới, bàn tay còn lại vuốt ve phần trên của cô, mang theo vẻ mặt cười dâm đãng, lộ ra hàm răng vàng, miệng mơ hồ không rõ kêu:

“Đến đến đến, hôn một cái hôn một cái. Đừng trốn đừng trốn, cô trốn cũng vô ích. . . . . .”

Cô giãy dụa, cằm lại bị chế trụ chặt chẽ, bàn tay ghê tởm kia sờ lọan trên tay cô.

Cô càng thét chói tai, hắn càng cười, vui vẻ xé quần áo của cô. . . . Âm thanh quần áo bị xé rách làm người ta tâm hoảng ý loạn.

Cửa lại bị mở ra, có người đi đến.

Tên đàn ông béo kia muốn hôn miệng Đông Lôi, vai lại bị chế trụ.

“Chờ một chút cho anh vui vẻ sau, tôi còn chưa bắt đầu đâu, đợi ở bên cạnh đi. . . . . .”

Nói còn chưa dứt lời, phanh, một quyền nện xuống, người cao to bay ra ngoài, đụng vào đầu, đang muốn đứng lên, một bàn tay đánh vào sau gáy hắn.

Đông Lôi thở gấp, trừng lớn mắt, cô vừa nhìn thấy một người đàn ông vốn không nên có mặt ở đây: Cố Duy.

“Lôi Lôi. . . . . .”

Hắn gọi một tiếng, đi lên cởi trói cho cô, mặt khác xé một tấm thảm bọc người cô lại —— giờ phút này, hơn phân nửa cơ thể cô đang lộ ra ngoài không khí .

“Cố Duy. . . . . .”

Cô run rẩy gọi một tiếng, nước mắt nháy mắt liền rơi xuống.

“Đừng khóc. Đi, chúng ta phải lập tức rời khỏi đây. Bọn họ rất nhanh sẽ trở về. . . . . .”

Hắn nhẹ nhàng bế cô lên, cô ôm chặt hắn không buông.

“Có thể tự đi không?”

“Không biết, thân thể không có sức!”

Cô nghẹn ngào nói, cả người tạm thời không có biện pháp từ trong hoảng sợ kia hồi phục lại.

“Anh sẽ đỡ em, phải lập tức rời đi! Chân Đát, giết hắn đi . . . . . .”

Tiếng nói lạnh lùng, làm cô hoang mang, đồng thời một tiếng kêu rên vì đau truyền vào tai cô ——

Cô mơ hồ ý thức được người đàn ông giúp đỡ chính mình này vừa hạ lệnh giết người: tên đàn ông vừa nãy còn định làm nhục cô giờ đã không còn hơi thở

Cô không dám hó hé nửa câu, để mặc Cố Duy đỡ ra cửa.

Lúc sau, hắn cảm thấy cô đi lại bất tiện, bèn bế cô lên đi thật nhanh xuống lầu, lại ở tầng dưới gặp mấy bọn lâu la muốn xông lên đánh hắn.

“Ngăn bọn họ lại!”

Cố Duy ra lệnh cho hai người đàn ông đi cùng hắn, chính mình ôm Đông Lôi đi ra bên ngoài.

Bên ngoài trời đã tối, một chiếc việt dã đột nhiên từ ngoài cửa lớn tiến vào, nhanh chóng tìm kiếm ai đó, kêu:

“Tứ thiếu, mau lên xe. . . . . .”

Cố Duy đem Đông Lôi nhét vào xe, chính mình cũng theo đi lên, xe khởi động phóng đi như bay.

Lúc này, trong viện một lượng xe quân dụng Hãn Mã điên cuồng đuổi theo xe việt dã của Cố Duy.

Một viên viên đạn được tên phó lái xe Hãn Mã bắn vào xe việt dã làm cho xe chao đảo mất phương hướng xoay vài vòng rồi tông vào lan can bên đường, xe lật, Đông Lôi trong lúc thiên địa đảo lộn mà mất đi ý thức đi ở thiên.

“A. . . . . .”

Trong phòng bệnh truyền ra một tiếng thét chói tai.

Đông Lôi tỉnh lại, phát hiện chính mình ở phòng bệnh, mẹ mình chăm sóc bên người, nhìn thấy cô tỉnh lại, lộ ra vui sướng:

“Cám ơn trời đất, con cuối cùng cũng tỉnh!”

Đông lôi trên trán tất cả đều là mồ hôi, ngây người một hồi lâu, sờ sờ gương mặt, đau quá, lúc này mới kêu một tiếng:

“Mẹ. . . . . . Con con con không chết. . . . . .”

“Đương nhiên không chết. . . . . .”

Gì cúc hoa gắt gao ôm lấy người con gái đại nạn không chết này.

“Nhưng xe bị lật. . . . . . Bọn họ tiến đến. . . . . .”

Đó là hình ảnh cuối cùng cô nhìn thấy trước khi hôn mê.

“Nếu bộ đội đặc chủng không đến kịp lúc, lúc này đây con cùng Cố Duy nhất định lành ít dữ nhiều. Tốt rồi tốt rồi, bây giờ không có việc gì nữa rồi, tất cả đường dây buôn lậu thuốc phiện đều đã sa lưới, toàn bộ đều bị bắt. . . . .”

Hà Cúc Hoa tưởng tượng nếu bộ đội đặc chủng không đến kịp lúc, hậu quả nhất định không lương, nghĩ đến mà sợ.

Đông lôi sau khi nghe đến hai chữ “Cố duy” liền nhảy dựng lên:

“Mẹ, Cố Duy đâu, Cố Duy đâu? Anh ấy đâu?”

“Hắn không có việc gì! Con chỉ bị thương ngoài da, bôi thuốc xong rồi để cảnh sát lấy lời khai. . . . . .”

Vụ án bắt cóc con tin lần này bởi vì có Cố Duy tham gia làm cho mọi người kinh tâm động phách.

Giờ khắc này, Đông Lôi biết mình xem như đã an toàn, thế nhưng lòng cô vẫn có chút không xác định được. . . . . . Bởi vì Cố Duy. . . . .


Trước Sau